Déjà Vu – Cảm Giác Đã Từng Trải Qua Có Phải Là Ký Ức Tiền Kiếp

Rất nhiều người trong chúng ta chắc hẳn đã từng trải qua cảm giác quen thuộc với một tình huống đang xảy ra đến từng chi tiết như thể nó đã từng diễn ra trước đó. Hiện tượng phổ biến này được gọi tên là Déjà vu. Nhiều nhà khoa học đã và đang nghiên cứu về Déjà vu với rất nhiều quan điểm tiếp cận và giải thích khác nhau. Bài viết này sẽ tổng hợp một số nghiên cứu và quan điểm đã được công bố về hiện tượng này.

Déjà Vu là gì?

Déjà Vu, nghĩa đen là “đã nhìn thấy”, là một thuật ngữ được dùng để mô tả hiện tượng một người cảm thấy mình đã từng trải qua tình huống hiện tại trong quá khứ. Người đó thấy vô cùng quen thuộc với một sự việc hoặc tình huống nào đó đến từng chi tiết, dù mới xảy ra lần đầu tiên nhưng lại có cảm giác mơ hồ rằng mình đã từng trải qua rồi.

Deja Vu là gì?

Thậm chí có thể hình dung ra được sự việc xảy ra trong vài chục giây kế tiếp như thể là “nhớ lại bằng ký ức”, mặc dù không nhớ được chắc chắn tình huống quá khứ đó đã xảy ra khi nào. Thuật ngữ Déjà vu được nhà nghiên cứu về tâm linh học người Pháp, Émile Boirac, đặt ra và sử dụng trong cuốn sách của ông là “L’Avenir des sciences psychiques” (Tương lai của ngành khoa học tâm linh).

Déjà vu xảy ra rất phổ biến ở cả người lớn và trẻ em. Có đến 60-70% dân số cho biết họ đã từng trải qua trạng thái Déjà vu, trong đó tỉ lệ ở nhóm tuổi 15-25 tuổi là cao nhất. Độ tuổi càng cao thì khả năng xảy ra Déjà vu càng giảm. Hiện tượng này tạo cho người ta cảm giác kỳ lạ và huyền bí đến mức nhiều người tin rằng Déjà vu có liên quan đến yếu tố tâm linh, như là khả năng tiên tri hoặc ký ức tiền kiếp của con người, nhưng chưa có bằng chứng nào chứng minh cho ý tưởng này. Còn kết quả nghiên cứu của các nhà khoa học thì chỉ ra rằng hiện tượng này xảy ra do một số vấn đề của não bộ con người trong quá trình xử lý và lưu trữ thông tin.

Khoa học lý giải về Déjà Vu như thế nào?

Việc nghiên cứu sâu về hiện tượng Déjà Vu vẫn còn nhiều hạn chế vì hiện tượng này xảy ra bất chợt, không thể dự báo trước, càng không thể thử nghiệm hay tạo ra trong phòng thí nghiệm. Gần đây mới có một số nhà nghiên cứu đã tìm ra được cách để tạo cảm giác này bằng cách dùng liệu pháp thôi miên.

deja vu

Dựa trên những kết quả nghiên cứu ban đầu, các nhà khoa học đã phân loại Déjà vu thành hai kiểu chính. Đó là Déjà vu không bệnh lý và Déjà vu bệnh lý. Associative Déjà vu (Déjà vu không bệnh lý) là kiểu phổ biến, thường gặp nhất, xảy ra ở những người khỏe mạnh bình thường. Biological Déjà vu (Déjà vu bệnh lý) là kiểu liên quan mật thiết với chứng động kinh thùy thái dương. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng, người có tiền sử bệnh này có thể xảy ra Déjà vu dữ dội ngay trước khi lên cơn co giật.

Về cơ chế hình thành hiện tượng này, Giáo sư Akira O’Connor khẳng định vùng hồi hải mã (hippocampus – vùng có liên quan đến việc lưu giữ thông tin và hình thành ký ức) đã tạo nên Deja vu khi phát hiện “lỗi” trong quá trình hoạt động. Nếu nhận thấy dữ liệu nhập vào có mâu thuẫn, vùng não này sẽ thực hiện việc “tái xác nhận” và tạo ra cảm giác “kỳ quái” như thể chúng ta đã từng trải nghiệm ký ức tương tự trước đây. Nghĩa là khi bạn có cảm giác ngờ ngợ trước một khung cảnh là vì não đang phải xác nhận tới hai lần để chắc chắn rằng ký ức trước mắt bạn đã thực sự được lưu giữ. Tiến trình này chỉ xảy ra trong vòng vài giây và sau đó bạn sẽ trở lại trạng thái bình thường vì “mạch ngắt” đã được nối liền.

Còn theo một giả thuyết khác thì Déjà vu có có liên quan đến vấn đề trì hoãn trong quá trình xử lý thông tin, khiến não bộ phân loại những dữ kiện mới lại thành ký ức. Điều này nghĩa là bạn sẽ có cảm giác như não mình đang “vẽ lại” điều gì đó trong quá khứ. Tuy nhiên, đây chỉ là cảm giác “bị đánh lừa” nên bạn sẽ không thể nào nhớ lại thời điểm sự kiện đã xảy ra. Ngoài ra, một số quan điểm lại cho rằng hiện tượng này sẽ xảy ra khi não liên kết một trải nghiệm mà bạn đã có trước đây với hiện tại vì giữa hai sự kiện có nhiều điểm thật sự rất tương đồng, khiến bạn có cảm giác như hai sự kiện chỉ là một.

Nhìn chung, các quan điểm khoa học dù khác nhau về cách lý giải chi tiết nhưng đều có điểm chung là bác bỏ góc nhìn huyền bí, tâm linh và chỉ ra hiện tượng Déjà vu có liên quan mật thiết đến cơ chế hoạt động của bộ não con người, cụ thể là những tiến trình xử lý thông hay lưu trữ ký ức.

Những yếu tố khác ảnh hưởng đến hiện tượng Déjà vu 

Nhiều nhà nghiên cứu cũng đã thống kê được một số yếu tố đặc trưng tác động đến sự xuất hiện của hiện tượng Deja vu như:

  • Tuổi tác: Déjà vu thường gặp nhiều nhất ở những ở những người trẻ tuổi. Một số nghiên cứu chỉ ra rằng trải nghiệm Deja vu xuất hiện lần đầu tiên là ở trẻ em dưới 10 tuổi và trên 6 tuổi. Khi trưởng thành, tần suất Deja vu xuất hiện sẽ nhiều hơn, mạnh nhất là ở độ tuổi 15 – 25. Càng già đi, trải nghiệm này sẽ càng mất dần.
  • Điều kiện sống: Theo một số nghiên cứu, Déjà Vu thường xảy ra phổ biến hơn ở những người có mức sống tốt hơn hay trình độ học vấn cao hơn.
  • Tần suất đi du lịch: Những ai hay đi du lịch cũng sẽ có nhiều khả năng trải nghiệm Déjà vu thường xuyên hơn những người ít đi.
  • Tình trạng căng thẳng: Nhiều kết quả cũng đã chứng minh rằng Déjà vu phổ biến hơn khi bạn ở vào trạng thái mệt mỏi hoặc căng thẳng.
  • Thuốc điều trị: Một nghiên cứu được công bố vào năm 2001 phát hiện trường hợp một người đàn ông 39 tuổi khỏe mạnh đã trải nghiệm deja vu thường xuyên khi dùng amantadine và phenylpropanolamine để điều trị cúm.
  • Nền văn hóa: Một nghiên cứu năm 2015 đã tìm thấy bằng chứng cho thấy những người tham gia nghiên cứu tiếng Pháp có xu hướng thấy déjà vu đáng lo ngại hơn những người nói tiếng Anh. Tuy nhiên, phát hiện này vẫn chưa được giải thích một cách sáng tỏ.

Có cần phải lo lắng khi bị Déjà vu?

Như đã nêu ở trên, Déjà vu có hai kiểu là bệnh lý và không bệnh lý. Thông thường, nhiều người trải qua Déjà vu không vì nguyên nhân nghiêm trọng nào hay không đi kèm theo các triệu chứng sức khỏe bất thường nào thì không cần phải lo lắng.

giải mã hiện tượng deja vu

Tuy nhiên, nếu bạn thường xuyên gặp phải tình trạng Déjà vu (hơn một lần một tháng) hoặc bạn trải nghiệm Déjà vu của bạn có đi kèm với các triệu chứng là dấu hiệu của những cơn co giật động kinh sau đây thì bạn cần đi gặp bác sĩ để được thăm khám kỹ lưỡng:

  • Co giật hoặc mất kiểm soát cơ.
  • Gián đoạn cảm giác hoặc ảo giác, bao gồm nếm, ngửi, nghe hoặc nhìn những thứ không có ở đó.
  • Lặp đi lặp lại các chuyển động không chủ ý, như chớp mắt hoặc càu nhàu.
  • Một cảm xúc dâng trào mà bạn không thể giải thích.

Ngoài ra, Déjà vu có thể là một trong những triệu chứng của chứng sa sút trí tuệ (dementia). Một số người sống chung với chứng sa sút trí tuệ thậm chí có thể tạo ra những hồi ức giả để phản ứng lại với những trải nghiệm Déjà vu lặp đi lặp lại. Trong trường hợp này, bạn cũng cần đến sự giúp đỡ của bác sĩ và người thân để được chăm sóc sức khỏe đúng cách.

Kết luận

Tóm lại, Déjà vu là một hiện tượng bình thường, phổ biến và có phần thú vị mà hầu như ai cũng sẽ trải qua ít nhất một lần trong đời. Đây không phải là hiện tượng siêu nhiên huyền bí nên chúng ta không cần phải lo lắng hay sợ hãi. Điều chúng ta cần làm nếu trải qua cảm giác Déjà vu là giữ bình tĩnh, hút thở sâu, tập trung suy nghĩ vào hiện tại, lắng nghe cơ thể xem có dấu hiệu về một vấn đề sức khỏe nào đó hay không, kiểm tra lại các loại thuốc đang uống về tác dụng phụ của chúng.

Đồng thời, chúng ta cũng nên cố gắng nghỉ ngơi, ngủ đủ giấc vì tình trạng mất ngủ, mệt mỏi hay căng thẳng có thể khiến Déjà vu diễn ra thường xuyên hơn. Hy vọng theo sự phát triển của khoa học và y học hiện đại, các nhà nghiên cứu sẽ giúp chúng ta lý giải nhiều điều chi tiết hơn nữa về hiện tượng này. 

Học Cách Buông Bỏ Để Cuộc Sống Trở Nên Thanh Bình Tự Tại

Mưu cầu hạnh phúc là quyền cơ bản và cũng là mục tiêu sống của con người trên thế giới này. Nhưng để đi đến cái đích hạnh phúc, người ta thường khuyên nhau rằng “cầm lên được thì phải buông xuống được”. Tại sao việc học cách buông bỏ một điều gì đó lại quan trọng và cần thiết đến như vậy? Tại sao người ta lại nói buông bỏ sẽ được nhiều hơn là mất? 

Bản chất của mọi đau khổ trên đời là do “bất như ý”

Cuộc sống xung quanh chúng ta tồn tại rất nhiều kiểu người với những bối cảnh riêng, câu chuyện riêng, cảm xúc riêng. Có người siêu giàu, có kẻ nghèo rớt giậu mồng tơi; có giáo sư, tiến sĩ, có người không biết chữ; có vận động viên thể thao cực khỏe, có bệnh nhân liệt giường gần hết cuộc đời;… Liệu chúng ta có thể chỉ ra được ai hạnh phúc hơn ai, ai đau khổ hơn ai không? Có người nói tiền có thể mua được hạnh phúc, nhưng người giàu cũng vẫn khóc trong ô tô.

học cách buông bỏ

Có người nói tình yêu giúp chúng ta vượt qua mọi đau khổ, nhưng với một số người thì tình yêu lại là nguồn cơn của những khổ đau. Cho đến nay, định nghĩa tiêu chuẩn về hạnh phúc vẫn chưa được thống nhất. Mỗi người, mỗi thời điểm, lại có cách giải thích về hạnh phúc khác nhau. Tuy nhiên, sự đau khổ của con người thì lại được lý giải bằng ba từ vô cùng ngắn gọn “bất như ý”. Mà khi ngẫm lại thì ta mới thấy đúng như vậy thật.

Đầu năm mới, chúng ta hay gửi nhau lời chúc “vạn sự như ý”. Nhưng trên đời này làm sao có thể đạt được cảnh giới vạn sự đều được đúng như ý nguyện của mình. Suốt cuộc đời, chúng ta đã, đang và sẽ mong cầu bao nhiêu điều tốt đẹp đến với mình? Những thành tích xuất sắc trên ghế nhà trường, một sự nghiệp lẫy lừng sáng chói, một tình yêu đầu bạc răng long hay một cuộc đời hoa đào dập dìu ong bướm, những khối tài sản có thể tiêu xài nhiều đời không cạn, một ngoại hình long lanh thu hút mọi ánh nhìn xung quanh, chiếc ghế quyền lực khiến muôn người cúi rạp dưới chân mình…

Không thể đong đếm được hết mọi mưu cầu trong đời sống nhân loại. Và khi những mong ước, kỳ vọng, khát khao đó không đạt được, hiển nhiên chúng ta trở nên phiền não, chán nản, thất vọng, bi quan, đau đớn. Tệ hơn nữa là đố kỵ, oán hận với người có nhiều giá trị hơn mình đang có. Tất cả những suy nghĩ, cảm xúc tiêu cực sẽ xuất hiện bên trong chúng ta khi không được như ý nguyện, đó là nguồn gốc của mọi đau khổ trên đời.

Khi nào thì nên buông bỏ?

Con người ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc dưới nhiều hình thức khác nhau. Và trên hành trình đó hiển nhiên sẽ có những thời điểm chúng ta buồn phiền khi chưa gặt hái được quả ngọt như nguyện ước. Khi đó, có người khuyên ta phải tiếp tục cố gắng, có người lại vỗ vai mà rằng “buông bỏ đi thôi”. Giữa ngã ba đường như thế, ta nên lựa chọn thế nào? Khi nào thì nên buông bỏ mục tiêu mà ta đã dành nhiều thời gian, công sức để theo đuổi?

học cách buông bỏ

Cuộc sống con người luôn tồn tại hai mặt tích cực và tiêu cực song hành với nhau. Vậy nên nếu có lúc nào đó, một số cảm xúc tiêu cực trỗi dậy vì điều gì đó không được như kỳ vọng của chúng ta cũng là điều hết sức bình thường. Thế nhưng, nếu mức độ tiêu cực cao đến mức khiến bạn trở nên đánh mất giá trị cốt lõi, động lực, niềm tin của bản thân mình thì đó là lúc bạn nên dừng lại và buông bỏ tham vọng của mình rồi. Đừng cố chấp níu kéo một người không còn dành tình yêu và sự tôn trọng cho bạn.

Quá khứ đã qua có tiếc nuối cũng không thể thay đổi được gì thì đừng mãi ngoái đầu nhìn lại. Công việc thất bại nhiều đến mức khiến bạn hoài nghi về bản thân thì nên thay đổi cách làm. Hận thù khiến mình ngày ăn không ngon miệng, tối ngủ không yên giấc thì gác lại đi thôi. Tham lam tiền tài, quyền lực đến mức bán rẻ linh hồn để rồi cắn rứt lương tâm thì liệu có đáng hay chăng? Đừng để cho bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì xâm chiếm toàn bộ cuộc sống của bạn bằng thứ năng lượng đau khổ, tiêu cực đầy tăm tối. Biết buông bỏ đúng lúc không phải là sự mất đi mà là cơ hội để nhận được nhiều hơn.

học cách buông bỏ

Buông bỏ để nhận được nhiều hơn

Thật ra việc buông bỏ chính là một nghệ thuật của sự lựa chọn. Chọn tự do thay vì xiềng xích cho tâm hồn mình. Chọn tâm thế an nhiên tự tại thay vì luẩn quẩn với tham – sân – si. Chọn niềm vui thay cho nỗi buồn, tương lai thay cho quá khứ. Những sự lựa chọn này giúp chúng ta thoát khỏi đau khổ triền miên để hướng về những điều hạnh phúc hơn, tích cực hơn.

Phương châm “cầm lên được thì buông xuống được” cũng là kim chỉ nam cho rất nhiều người trong cuộc sống. Phương châm này nhắc nhở chúng ta cần biết cân nhắc điều gì thực sự quan trọng với mình để “cầm lên” hay “buông xuống”. Buông bỏ một cách khôn ngoan thì tâm trí ta sẽ có đủ chỗ trống cho hạnh phúc và bình yên. Nếu cảm thấy cuộc đời còn nhiều áp lực và không thể tâm sự cùng ai thì hãy liên hệ ngay với đội ngũ chuyên gia và bác sĩ của chúng tôi để nhận được tư vấn kịp thời và chính xác nhất.

Bạo Lực Học Đường – Vấn Nạn Nhức Nhối Trong Xã Hội Hiện Nay

Bạo lực học đường từ nhiều năm nay đã là vấn nạn nhức nhối trong xã hội. Trên công cụ tìm kiếm Google, chỉ cần gõ cụm từ “học sinh đánh nhau” là ngay lập tức đã xuất hiện đến 195 triệu kết quả chỉ trong vòng hơn 0,4 giây với đầy đủ thông tin, hình ảnh, video clip về các hành vi ẩu đả của các em học sinh đủ mọi lứa tuổi. Đó là chưa kể đến nhiều vụ giáo viên có hành vi bạo hành đối với học trò của mình. Vậy đâu là nguyên nhân của vấn nạn này, và những học sinh đang là nạn nhân của bạo lực học đường nên làm gì để bảo vệ bản thân?

Thực trạng về bạo lực học đường

Bạo lực học đường là khái niệm được sử dụng để diễn tả các hành vi thô bạo, xúc phạm, tấn công người khác gây ra những tổn thương về thể xác và tinh thần diễn ra trong môi trường học đường. Các hành vi này được thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau:

  • Bạo lực về thể chất: Đánh đập, xô đẩy, trấn lột, tấn công bằng vũ khí, ném đồ vật vào người nạn nhân…
  • Bạo lực bằng lời nói: Bôi nhọ, xúc phạm, sỉ nhục, miệt thị, đe dọa… người khác
  • Bạo lực xã hội: Phân biệt đối xử, nói xấu, cô lập, tẩy chay hoặc bêu rếu trên mạng xã hội
  • Bạo lực điện tử: Tấn công mang tính khủng bố tinh thần vào các phương tiện điện tử thông qua tin nhắn, cuộc gọi…
  • Bạo lực tình dục: Quấy rối tình dục bằng lời nói hoặc hành động

Các hành vi bạo lực học đường có thể xảy ra giữa các học sinh với nhau hoặc do một số thầy cô giáo gây ra cho học trò của mình, hoặc bạo lực gián tiếp thông qua các hình phạt trái đạo đức mà nhà trường áp dụng. Những hành vi này gây tổn hại hết sức nghiêm trọng đến thể chất và tinh thần của nạn nhân, dẫn đến các hội chứng sang chấn hoặc ám ảnh tâm lý trong thời gian dài.

Khi đó, trường học không còn là môi trường an toàn và tốt đẹp để thu nạp kiến thức, kết giao bạn bè mà lại trở thành nơi đáng sợ nhất khiến nạn nhân không còn muốn đặt chân đến. Nhiều em phải nghỉ học để điều trị, chuyển trường để tìm kiếm một môi trường học tập an toàn hơn. Thậm chí, nhiều trường hợp tổn thương lớn đến mức có thể khiến một hoặc nhiều người mất đi sinh mạng. Nhiều nạn nhân của bạo lực học đường đã nghĩ đến cái chết, hoặc đã thực hiện hành vi tự tử vì không chịu đựng nổi các hành vi tấn công.

bạo lực học đường

Bạo lực học đường không phải là vấn đề của riêng một quốc gia nào mà là vấn nạn xảy ra trên toàn thế giới. Tổ chức Y tế Thế giới WHO ước tính mỗi ngày có khoảng 565 trẻ em hoặc thanh thiếu niên tự sát vì không chịu nổi cảnh bị bạo hành này. Báo cáo của cơ quan phòng chống tội phạm Liên hợp quốc cho biết mỗi năm trên thế giới có khoảng 4-6 triệu học sinh có liên quan trực tiếp đến bạo lực học đường.

Ở Việt Nam, thống kê gần nhất của Bộ Giáo dục và Đào tạo chỉ ra trong một năm học, trên toàn quốc xảy ra gần 1.600 vụ việc học sinh đánh nhau ở trong và ngoài trường học (khoảng 5 vụ/ngày). Cứ khoảng trên 5.200 học sinh (HS) thì có một vụ đánh nhau; cứ hơn 11.000 HS thì có một em bị buộc thôi học vì đánh nhau; cứ 9 trường thì có một trường có học sinh đánh nhau. Những con số đáng báo động này nhắc nhở chúng ta phải quan tâm nhiều hơn nữa đến tính an toàn của môi trường học đường, nơi lẽ ra là những mảnh đất tốt đẹp để ươm mầm thế hệ tương lai của xã hội.

Nguyên nhân dẫn đến tình trạng bạo lực học đường

Vấn nạn bạo lực học đường gia tăng là kết quả của nhiều yếu tố con người, văn hóa, xã hội tác động kết hợp lẫn nhau

Sự thay đổi tâm sinh lý

Các học sinh ở lứa tuổi thanh thiếu niên từ 12 đến 18 tuổi có tâm tính nhạy cảm, không ổn định do sự thay đổi về tâm sinh lý. Đây là giai đoạn các em bắt đầu ý thức rõ rệt về cái tôi cá nhân, tính vị kỉ gia tăng cùng khao khát chứng tỏ bản thân, khẳng định mình. Nhưng tâm sinh lý tuổi dậy thì không ổn định khiến cho các em dễ bị ảnh hưởng bởi những tác động tiêu cực và dễ hình thành các suy nghĩ, hành vi không đúng đắn.

Chương trình giáo dục nặng tính hàn lâm

Thứ hai, chương trình giáo dục trong nhà trường nặng tính hàn lâm, chỉ ưu tiên giảng dạy kiến thức mà thiếu nội dung xây dựng nhân cách cho học sinh. Nhiều trường học và giáo viên lại chú trọng chạy theo các giá trị vật chất, thành tích nên gây ra những quy định, hành động không phù hợp với tiêu chuẩn đạo đức. Cuối cùng, các em học sinh lại trở thành nạn nhân của những nhận thức sai lệch từ chính thầy cô giáo của mình.

Thiếu thốn tình thương từ gia đình

Gia đình là nơi nuôi dưỡng đứa trẻ nên cũng là một yếu tố tác động lớn đến tâm lý, nhân cách, hành vi của trẻ. Việc sinh ra và lớn lên trong một gia đình thiếu thốn tình thương, dư thừa bạo lực sẽ góp phần hình thành nên tính cách và hành động tiêu cực ở trẻ. Như một phản ứng dây chuyền, đứa trẻ bị chính bố mẹ mình bạo hành sẽ đem trút giận lên những người bạn yếu thế hơn mình.

bạo lực học đường

Môi trường văn hóa xã hội bùng nổ

Môi trường văn hóa xã hội bùng nổ những hình ảnh, sách báo, phim ảnh, trò chơi có xu hướng bạo lực đóng góp một phần không nhỏ vào sự sai lệch trong nhận thức của lứa tuổi thanh thiếu niên. Dưới sự ảnh hưởng của các sản phẩm không được kiểm duyệt nội dung chặt chẽ, nhiều em chưa trưởng thành bị kích thích “máu anh hùng”, “tinh thần giang hồ”, sẵn sàng dùng vũ lực để chứng tỏ sức mạnh và giá trị của bản thân với bạn bè đồng trang lứa. Các em chưa đủ hiểu biết và chín chắn để lường trước hậu quả những việc làm sai trái của mình, càng ngay càng lôi kéo nhau lún sâu vào những hoạt động trái đạo đức, vi phạm pháp luật.

Sự thiếu thốn công tác tư vấn tâm lý

Mở rộng những lý do trên, có thể nhận thấy sự thiếu thốn của công tác tham vấn tâm lý trong môi trường học đường. Khi mà các em học sinh phải trải qua giai đoạn khủng hoảng tuổi dậy thì với vô vàn sự thay đổi về tâm sinh lý, phải gánh hàng loạt áp lực từ gia đình, chuyện học hành, tình cảm, phải đối mặt với những cám dỗ mang tên nghiện game, nghiện mạng xã hội… thì các em thực sự rất cần một chỗ dựa tin cậy để được giúp đỡ.

Một phòng tham vấn tâm lý trong trường hợp với chuyên gia được đào tạo bài bản có thể giúp các em tháo gỡ vướng mắc, xoa dịu tổn thương và định hướng cuộc sống đúng đắn. Thế nhưng trên thực tế chưa có nhiều trường học trên cả nước thực hiện được tốt công tác này. Nhiều trường chưa xây dựng được phòng tham vấn tâm lý hoặc chỉ xây theo kiểu đối phó, hoạt động cầm chừng, giáo viên thiếu chuyên môn kiêm nhiệm gỡ rối bằng kinh nghiệm cá nhân… 

Với nhiều nguyên nhân như phân tích ở trên, chúng ta rất cần sự chung tay của mọi thành phần từ gia đình, nhà trường đến các chuyên gia tâm lý, văn hóa, xã hội để giảm thiểu được vấn nạn bạo lực học đường, đảm bảo môi trường học tập an toàn và tích cực cho thế hệ trẻ. 

bạo lực học đường ngày càng gia tăng

Nạn nhân của bạo lực học đường nên làm gì?

Vấn nạn bạo lực học đường không dễ dàng bị dẹp bỏ trong một sớm một chiều. Mỗi ngày trên khắp đất nước Việt Nam và toàn thế giới vẫn còn rất nhiều nạn nhân đang phải gánh chịu những tổn thương do các hành vi bạo hành ở trường học. Vậy những nạn nhân này nên làm gì để thoát khỏi sự tấn công của bạo lực học đường và bảo vệ bản thân mình? Sau đây là một số gợi ý những việc nên làm cho các nạn nhân bạo lực học đường:

  • Nhận thức rõ rằng bạo lực học đường là hành vi sai trái. Người có lỗi là người có hành động bạo lực với bạn. Bạn là nạn nhân, bạn không có lỗi và không có lý do chính đáng nào cho việc người khác tấn công bạn
  • Dũng cảm tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người lớn mà bạn tin cậy, có thể là thầy cô, bố mẹ hoặc người thân mà có thể lắng nghe và đứng ra bảo vệ bạn
  • Nếu hành vi bạo lực gây tổn hại nghiêm trọng đến thể xác và tinh thần bạn, đừng ngần ngại tố cáo với các cơ quan chức năng ở gần nhất để được pháp luật can thiệp và bảo vệ
  • Nếu tổn thương tinh thần ảnh hưởng đến sức khỏe và cuộc sống của bạn mà bạn không thể tự mình vượt qua được, hãy chủ động tìm đến các chuyên gia tham vấn tâm lý để được hỗ trợ thăm khám và điều trị

Cuối cùng, hãy luôn nhớ rằng bạn có quyền được tôn trọng, có quyền được sinh sống, học tập và phát triển trong một môi trường an toàn, lành mạnh. Nếu có sự tồn tại của hành vi bạo lực học đường xung quanh bạn, đừng im lặng, hãy lên tiếng và chung tay với các nguồn lực bên cạnh mình để xóa bỏ vấn nạn bạo lực ra khỏi môi trường học đường của chúng ta.